[Cuộc sống ở mỹ] Phần 1: Thằng bé nghèo và cơ duyên nước mỹ

Em xin được kể về cuộc sống của e ở mỹ và 1 Phần cuộc sống ở VN
FB_IMG_1616708576894

Lưu ý: Tên nhân vật đã được đổi và giọng văn em không được thanh thoát cho lắm lại thêm vài phần vào cho hợp với câu chuyện nên em sẵn sàng nhận mọi gạch đá và khuyến mãi thêm plastic box để đựng vì đang thiếu gạch xây nhà hehe

Phần 1: Thằng bé nghèo và cơ duyên nước mỹ

:sparkles::sparkles:Nó được sinh ra vào thập niên 90 ở Sài Gòn hoa lệ nhưng hoa cho người giàu mà lệ cho người nghèo, gia đình hồi nhỏ Nó nghèo lắm(giờ vẫn nghèo :sweat_smile:), Vì ông nội Nó làm thiếu tá cho VNCH nên bị bắt đi cải tạo nên ba Nó bị ép đi thanh niên xung phong rồi khi về tài sản thì không còn nên gia đình rất nghèo, Mẹ nó mang bầu đến tháng thứ 7 thì bị té cầu thang đập bụng vào thành bàn nên mới sinh Nó ra thiếu 2 tháng nên bác sĩ bảo là phải nằm phòng cách ly cơ hội sống 50%. Ba mẹ Nó rất buồn nhưng không còn cách nào khác.

:sparkles::sparkles:2 tháng sau Nó đã được ra viện và may mắn khỏe mạnh, nhà nó thì ở quận Tân Bình trước mặt là con hẻm chuyên buôn bán hàng cấm sau lưng là con Kênh Nhiêu Lộc nước đen như cái đít nồi vì hồi đó người ta chưa lọc nước nên bao nhiêu rác thải và nước cống đều xả ra đó.
:sparkles::sparkles:Trong xóm Nó còn gọi là khu Ông Tạ hầu như trong mỗi gia đình đều có người đi mỹ gia đình Nó cũng vậy có 1 cô đã đi mỹ. Vì Nó thấy mỗi tháng hầu như trong xóm nhà nào cũng đón Việt Kiều và khi về họ quần áo thơm mùi Chanel hoặc Ck nhìn như diễn viên điện ảnh tay xách nách mang túi quà cho lũ trẻ con ở nhà và cô nó cũng vậy nên nó trộm nghĩ “Ước gì mình cũng được đi mỹ” nhưng vì nó chưa đi mỹ nên đâu biết rằng đằng sau sự hào nhoáng và những tờ đô la ấy là cả mồ hôi nước mắt và những đêm không ngủ để overtime bị người đời chèn ép…
:sparkles::sparkles:Đến năm nó học tiểu học lúc đó nó mới 6 tuổi phải chuyển qua Quận 4 sống nơi mà lúc đó chỉ là 1 cái đảo um tùm cây cối xung quanh còn cái xóm nó ở là nơi tụ họp những anh hùng hảo hán ( em nói cho sang mồm thôi chứ toàn thành phần bất hảo)… Ba mẹ Nó tuy nghèo nhưng dành toàn phần ngon cho nó. Nó ý thức được điều đó nên năm 9 tuổi sau giờ học Nó cởi áo đi chân trần đi lụm lon để bán lấy tiền mua kem và truyện tranh, đến 1 ngày bị thằng lớn hơn bắt nạt và bị cướp hết lon vì đánh ko lại nó bị nó đánh cho tét chân chảy máu nên ban đêm tức tối rủ đồng bọn là mấy thằng nhóc 8 9 tuổi gì đó :sweat_smile: lại nhà nó( nói nhà cho đỡ chứ thực ra là cái lều dựng tạm ven sông) lấy lại lon của mình sáng chia đều lại cho anh em mua cà rem siro và đá bào ăn. Cũng trong năm đó cô Nó làm giấy tờ bảo lãnh cho cả gia đình đi Mỹ nó biết tin nó vui như là vừa được chữa khỏi táo bón… nhưng khi nghe nói phải đợi 13 14 năm nữa mới qua thì mặt nó lại xịu xuống và nhăn như đít trâu nhưng nó tự an ủi bản thân là 13 14 năm sẽ trôi qua nhanh thôi…nhưng nó đâu biết khó khăn chỉ mới bắt đầu. Cũng trong năm này mẹ nó đã sinh thêm 1 e gái cho Nó

:sparkler::sparkler: đến năm 13 tuổi nó bắt đầu có tình yêu thời trẻ trâu đó là 1 cô bạn xinh xắn đôi mắt biết nói và mỗi khi cười lộ ra 1 cái răng khểnh dễ thương. Nó quen được bạn ấy là vì khi đi học trễ nó bị bắt lên phòng giám thị ghi kiểm điểm thì thấy bạn ấy cũng đi trễ.
" Bạn gì ơi cho mình xin 1 tờ giấy kiểm điểm vì mình hết rồi". Đang định mở lời hỏi thăm các kiểu thì bạn ấy nói.
Lúng túng còn bao nhiêu lấy hết giấy ra đưa thế là quen :sweat_smile: cái này gọi là dại gái đầu đời. Thế là sau mỗi giờ học rủ bạn ấy ăn kem chơi thú nhún tiền xu ở công viên.
Bỗng 1 ngày dốc hết can đảm nắm tay bạn ấy… kết quả là bạn ấy khóc chạy về méc mẹ :joy:. Thế là chia tay mẹ bạn ấy lên tận trường complain với hiệu trưởng làm Nó bị bắt đứng khoanh tay úp mặt vào tường cả buổi trời.
Trong khi đứng úp mặt vào tường thì trong đầu hiện lên hai câu thơ của Trư Bát Giới vì mới xem Tây Du Ký xong rằng là :
Đa tình tự cổ không như hận
Sử hận miên miên vô tuyệt kỳ
Rồi bày đặt làm mặt buồn và thế đứng giống như phim hàn quốc kết quả là bị đánh tét mông vì không khoanh tay úp mặt vô tường.

:sparkles::sparkles: Vào năm 18 tuổi học xong cấp 3 thì giấy tờ đi mỹ cũng được 9 năm thế là Nó đi học nghề vì gia đình có 1 cửa tiệm làm khóa nên nó học nghề sửa khóa thành 1 ông thợ Locksmith được đi đây đó sửa khóa nhà cho người ta. Cũng trong năm này Nó và 1 cô gái đã học chung với nhau hết 3 năm cấp 3 quen nhau nó biết nó sắp đi mỹ vì sao vẫn quen cô ấy???Vì nó nghĩ đến tương lai mai sau sẽ rước cô ấy qua và hai người sẽ hạnh phúc suốt đời. Nhưng cuộc đời đâu chỉ đơn giản thế. Nó vẫn giấu cô ấy chuyện nó đi mỹ vì 1 phần muốn gây bất ngờ, 1 phần vì sợ cô ấy buồn. đến một hôm có giấy gọi phỏng vấn đi mỹ nó muốn báo cho cô ấy biết nhưng chưa kịp nói thì cô ấy nói:
" Em xin lỗi anh tháng trước em đã đính hôn với 1 anh việt kiều đài loan rồi chúng mình chia tay đi em không muốn làm vợ Việt Nam e chỉ muốn làm vợ Việt Kiều".
Nghe xong đầu óc bấn loạn định nói a sắp qua mĩ nhưng nghĩ lại " Kệ mẹ mày. ham việt kiều đài loan mà bỏ tao mai mốt mày sẽ hối hận" Nghĩ cũng may là nó bỏ mình chứ nếu rước sang đây thì thế nào cũng hát câu " A ĐÃ LẦM ĐƯA EM SANG ĐÂY…"
:sparkles::sparkles: Thế là xong không còn việc gì vướng bận nó và gia đình nhẹ nhàng

#cuoc song my

hóng phần 2